Mẹ Thông Thái

Người phụ nữ chiến thắng ung thư có tình yêu đặc biệt với con dâu

Bà Phan Thị Kim Hương, 64 tuổi (Phường 5, Quận 11, TP.HCM) được sinh ra trong gia đình đông con, kinh tế khó khăn. Ngày còn con gái, bà đi làm bảo vệ cho một công ty dệt may ở huyện Bình Chánh, thu nhập ổn định.

Chồng bà Hương trước đây là thợ hàn, có mở được một cửa hàng riêng. Sau khi sinh con trai, bà xin nghỉ việc, ở nhà chăm con, phụ chồng kinh doanh. Tuy nhiên, vì ham chơi, mê cờ bạc, chồng bà nhanh chóng phá sản, chuyển sang làm xe ôm.

“Ông ấy cứ mê cờ bạc, gây nợ hết lần này đến lần khác, tôi phải nhiều lần đứng ra trả nợ thay. Nhưng giờ, tôi không còn liên quan nữa rồi”, giọng bà Hương rầu rĩ.

Ngày còn trẻ, để có tiền trang trải cuộc sống, nuôi con nhỏ, bà Hương đi bán bánh mì, đi làm thuê, tập tành kinh doanh nhà đất. Nhờ sự khéo léo, chăm chỉ làm việc cũng như biết cách tiết kiệm, bà tự mua được nhà Sài Gòn.

Bà Long. Ảnh: Hoàng Nhân.

“Căn nhà này tôi mua lại của mẹ tôi. Khi bị bệnh, mẹ tôi muốn bán đi để chữa bệnh. Lúc đó, đã tiết kiệm được một khoản tiền, tôi nói: “Mẹ bán trả góp cho con, con sẽ vừa chăm mẹ vừa trả tiền cho mẹ hàng tháng”. Mẹ và các anh em tôi đều đồng ý”, bà Hương nhớ lại kỷ niệm mình tự mua được căn nhà ở Sài Gòn.

Năm 2011, sau khi trả xong tiền mua nhà và tiết kiệm được 200 triệu đồng thì bà bị căn bệnh ung thư vú. Vị bác sĩ nói với bà, phải phẫu thuật cắt bỏ khối u, chi phí gần 200 triệu đồng, nhưng tỷ lệ thành công thấp.

Tuy nhiên, thần may mắn đã mỉm cười với bà. Ca mổ của bà thành công. Sau khi ngăn chặn được con virus gây ung thư, giờ đây, bà Hương luôn thấy khỏe mạnh, từng ngày trôi qua thật ý nghĩa.

“Tôi được như ngày hôm nay, ngoài nhờ sự tiến bộ của y học còn có tình yêu, sự tận tình chăm sóc, giúp đỡ của con dâu và bà thông gia. Bà thông gia đã bán đi mảnh đất ở quê cho tôi vay tiền chữa bệnh. Còn con dâu tôi luôn túc trực, chăm sóc tôi như mẹ đẻ”, giọng người phụ nữ sinh năm 1956 xúc động.

Người con dâu bà Hương nói đến là chị Vương Kim Long, 32 tuổi. Năm 2012, chị nên duyên vợ chồng với con trai bà Hương.

Bà Hương cho biết, hơn 8 năm qua dù sống chung một nhà nhưng bà và con dâu chưa một lần xảy ra mâu thuẫn. Có được điều đó là do bà đã đặt ra cho mình những nguyên tắc để gia đình luôn tràn ngập tiếng cười, tình yêu thương.

Bà Long chụp hình cùng con dâu. Ảnh: Hoàng Nhân.

Luôn xem con dâu như con gái

Vợ chồng bà Hương chỉ có một người con trai duy nhất. Ngày anh đưa chị Long về ra mắt, vừa nhìn thấy cô gái miền Tây mạnh mẽ, hoạt bát bà có cảm giác sợ sau này con bị “vợ ăn hiếp”. Nhưng bà nhanh chóng gạt đi ý nghĩ xấu để chấp nhận quyết định của con.

Càng tiếp xúc với chị Long và được chị tận tình chăm sóc lúc bị bệnh, sẵn sàng nhờ mẹ đẻ bán đất để chữa bệnh cho mình, bà nhận ra lựa chọn của con trai là đúng.

Từ khi con trai cưới vợ, bà luôn nói với con, đời mẹ đã gặp phải người chồng mê cờ bạc thì bây giờ, con hãy tu chí làm ăn, yêu thương, trân trọng vợ con.

Bản thân bà cũng làm gương cho con trai bằng cách yêu thương con dâu như con gái. Đi đâu có món ăn ngon, món đồ đẹp bà lại mua về cho con dâu. Khi con trai khó chịu với vợ, bà thẳng thắn phê bình con.

Ngược lại, bà Hương cũng được con dâu quan tâm bằng cách lo lắng cho những bữa ăn, ân cần chăm sóc khi bà bị bệnh. Những lúc trái gió trở trời, bà Hương nhức mỏi, khó chịu, chị Hương lại ngồi bên cạnh xoa bóp cho mẹ, động viên mẹ nghỉ ngơi, gắng ăn uống.

“Ông bà xưa có nói, con gái là con người ta. Mình đẻ con gái, nó lớn lên sẽ đi lấy chồng, phải lo cho chồng con, nhà chồng. Còn con dâu lại lo cho mình, đẻ cháu nội cho mình thì không cớ gì mà ghét bỏ”, bà Hương nói.

Không bao giờ nghĩ xấu về con dâu

Bà Hương cho biết, suốt thời gian sống chung cũng có lúc chị Long mắc sai lầm, nói những lời khó nghe. Nhưng thay vì trách móc, bà tỏ ra cảm thông.

“Long còn trẻ, thẳng tính, thường nói nhanh nên hay bị lỗi. Tôi là mẹ, là người lớn tuổi mà tự ái, chấp con thì thể nào cũng có chuyện. Có khi chuyện bé xé ra chuyện to. Sống chung mà người trong nhà lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu với nhau, chấp nhau từng chút một sẽ làm không khí gia đình ngột ngạt, người trong cuộc mệt mỏi thêm”, bà Hương chia sẻ.

Luôn nghĩ con trai sẽ khó xử

Người mẹ ấy thừa nhận, bản thân bà khi làm mẹ chồng cũng không tránh được những sai sót. Đó là những lần bà để con dâu phải lo lắng vì chứng quên trước quên sau, tính người già lẩm cẩm, khó chịu. Lúc đó, bà luôn nghĩ, nếu mình là con dâu thì sẽ ra sao.

“Cả tôi và Long đều có mặt tốt và xấu. Con dâu tôi rất có lòng vị tha, hay cười, hoà đồng với mọi người, thích quan tâm đến người khác. Mặt chưa tốt của con là thẳng tính, nói nhanh, nhiều khi nói mà không lường được hậu quả. Vì chuyện này mà có mấy lần mẹ con tôi cũng có chút hiểu lầm, nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra mình sai. Tôi nghĩ, nếu mình không sáng suốt, luôn cho rằng mình đúng, con dâu sai thì người đứng giữa là con trai mình sẽ rất khó xử.

Cả hai người phụ nữ đều quan trọng với con. Nếu bênh mẹ, con sẽ làm phật lòng vợ. Còn bênh vợ thì làm mẹ buồn. Cả ngày, con đã bận với cuộc mưu sinh, về nhà gặp chuyện không vui nữa sẽ rất mệt mỏi”, bà Hương tâm sự.

Năm 2012, căn bệnh ung thư vú của bà Hương được khống chế. Cũng năm đó, vợ chồng chị Long làm đám cưới. “Năm đó, tôi ngoài vào thuốc để khống chế virus ung thư còn bị cao huyết áp, thấp khớp, tiểu đường nên phải nhập viện liên tục. Mỗi lần vào viện là tốn mấy chục triệu đồng. Long thì vừa sinh con nhỏ. Kinh tế nhà tôi rất khó khăn”, bà Hương kể. 

Chị Long cho biết, ba chị cũng từng bị ung thư và mất. Một mình mẹ chị phải nuôi ba chị em chị với bao vất vả, khó khăn. Khi nghe chị kể về câu chuyện của nhà chồng, mẹ chị rất xúc động. Bà dặn con gái phải đối tốt với mẹ chồng.

“Lúc đó, mẹ tôi có mảnh đất ở quê bỏ không, tôi xin bán, hứa sẽ sau này sẽ trả lại tiền cho mẹ. Vừa nghe tôi xin bán đất để chữa bệnh cho mẹ chồng, mẹ đồng ý ngay. Mẹ nói, sức khỏe của mẹ chồng tôi là quan trọng. Bán đất được 400 triệu đồng, mẹ đưa hết cho tôi”, chị Long nhớ lại. Chị cũng cho biết, hiện, vợ chồng chị cũng đã trả xong 400 triệu đồng cho mẹ chị. 

Giờ đây, sức khỏe của bà Hương đã ổn định. Bà muốn phụ con dâu quét cái nhà, nấu bữa cơm, hay phụ việc này việc kia nhưng chị Long luôn gạt đi. “Con bé cứ sợ tôi mệt, nên lúc nào cũng muốn mẹ nghỉ cho khỏe”, giọng bà Hương xúc động…

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button