Mẹ Thông Thái

May quá, hạnh phúc vẫn còn chờ

Cuối ngày, Lam nhắn tin cho chồng, rằng em có làm cà tím nướng mỡ hành đấy. Anh tranh thủ về sớm cùng ăn nhé. Anh còn nhớ hồi sáng mình… có hẹn chớ? Chồng gửi biểu tượng hihi, trả lời Lam liền: “Cảm ơn vợ yêu. Anh sẽ thu xếp về đúng giờ!”.

Lam đóng máy tính, cười tủm tỉm suốt đường về. Lam ghé mua thêm ít tôm tươi về ram mặn. Chồng Lam ưa những món đơn giản đậm đà như thế. Hai nhóc cũng giống bố, không thích cầu kỳ mà khá nhanh gọn. Khi tiếng xe quen thuộc vang lên ở cửa, mâm cơm chiều tươm tất đã được mấy mẹ con Lam dọn xong.

Chồng vào cất nón rồi thắp hương. Mùi nhang trầm làm căn nhà cấp bốn nhỏ xíu thêm ấm cúng. Lam nhìn quanh, tạm thấy hài lòng. Vật dụng hầu như chẳng thiếu gì. Nhà đủ đầy từ nải chuối để lũ trẻ ăn vặt, tới bánh kẹo lành sạch chọn kỹ, gạo ăm ắp, lại còn có bia trong tủ lạnh. Lam cũng sở hữu nhiều váy vóc, giày giỏ hàng xịn. Vợ chồng sinh con gái lớn, con trai nhỏ, công việc tuy chẳng cao sang nhưng ổn định. Muốn mua gì ăn gì không phải quá đắn đo. Cuối tuần gia đình vẫn ra quán thay đổi không khí. Còn mong gì hơn nữa nhỉ?

 

Vợ chồng Lam đến với nhau vì tình yêu. Thế mà, chỉ vài năm trước đây thôi, Lam thấy sao mà chán chường tẻ nhạt. Chồng cắm cúi đi làm, cuối tuần cũng phải trực. Lam lười cả nấu nướng, dọn dẹp khi thấy chồng con ơ hờ không hưởng ứng, ăn uống qua loa rơi rớt. Chồng cứ ậm ừ, chẳng hiểu bất mãn gì, cũng ít ngó ngàng tới việc nhà. Lam tan làm không muốn về. Hai đứa nhóc và nhà cửa khoán hẳn cho ô-sin.

Nhiều lúc ngồi buồn, Lam cũng muốn thử thổi lại bếp lửa nhà mình, mà chẳng biết bắt đầu từ đâu cho đúng. Nhìn quanh, không thấy chút thiện ý nào từ chồng, Lam ngán ngẩm mặc kệ đời mình cứ thế mà trôi…

Đúng giai đoạn đó, Lam quen Vũ. Vũ ở công ty đối tác, mối quan hệ công việc nhiều năm đã bùng lên thân thiết khi hai người tình cờ kết nối. Những dịp gặp gỡ, các tin nhắn quan tâm hỏi han, chúc ngày mới tốt lành, buổi tối ấm áp, nhớ mặc áo mưa Lam nhé… khiến Lam xao động.

Hẳn Vũ cũng không là vô tình, mà đều có dụng ý hướng về người phụ nữ vốn đang cô đơn trong chính ngôi nhà mình.

Chẳng biết rủi hay may, đúng lúc đó, chồng Lam đổ bệnh. Bắt đầu là nhiều cơn ho nối nhau không dứt, ngày càng dày, càng rát, càng khiến cho những đêm trằn trọc của Lam thêm nặng nề. Kêu đi khám bệnh, anh cứ lần lữa mãi. Cho tới hôm, giữa bữa cơm tối muộn màng một mình, chồng Lam gục xuống ôm ngực sau trận ho quặn có kèm cả máu…

Đó cũng là lần mà Lam ngó kỹ chồng mình, sau khoảng thời gian hẳn là lâu lắm, vợ chồng Lam hầu như chỉ lướt qua nhau, vội vàng, dù vẫn chung một mái nhà. Lam ngỡ ngàng nhận ra, anh tàn tạ hom hem. Đôi mắt trũng sâu cùng gò má hóp. Và cân nặng của một người đàn ông chỉ ngang bằng vợ khiến cho Lam giật mình: sao bấy lâu Lam không nhìn thấy, chồng mình gầy tới khó tin thế này!

Những ngày chồng ốm, nằm nhà khiến Lam tự hỏi lòng mình nhiều thứ. Là nỗi bực dọc chuyển dần sang xót xa. Khoảnh khắc loay hoay trong bếp hầm con gà ác cùng thuốc bắc cho chồng bồi bổ, nấu thêm xoong nước gừng sả, Lam bỗng cảm giác, hình như mình đã sai. Đã quá cố chấp bất cần. Đã thờ ơ mặc kệ rất lâu rồi thì phải. Lam bỏ bê nhà cửa, nói sao gia đình chẳng trôi vào cái vòng luẩn quẩn không lối thoát.

Chồng có phải người đàn ông quá tệ chăng? Hay Lam cũng là cô vợ thiếu trách nhiệm, không đảm đương hết vai trò xây tổ ấm? Họ đến với nhau vì tình yêu kia mà! Họ từng có với nhau mối tình thắm thiết đến nỗi bạn bè phải ganh tỵ kia mà! Sao Lam lại dấn tâm trí vào những câu dẻo mỏ đầy ảo tưởng, mà quên đi thực tại đang cần tay mình vun vén?

Tự vấn cuối cùng của Lam chính là: Chúng ta có thể khác không? Dần dà, chồng Lam đón nhận những chăm sóc yêu thương của vợ rất tự nhiên. Anh thường xuyên nói cảm ơn vợ, nhận lỗi vô tâm, tham công tiếc việc. Lam lẳng lặng, chẳng hề muốn hơn thua trách móc nữa… 

Cái xui rủi đau bệnh đợt ấy của chồng Lam dường như là hồi chuông cảnh báo, mang lại cơ hội sửa chữa, hàn gắn những thiếu sót trong cuộc hôn nhân của họ. Để khi chồng Lam vượt qua giai đoạn ngặt nghèo, gia đình Lam cũng qua được cơn sóng gió. Lam thầm cảm ơn số phận, vì may quá hạnh phúc vẫn còn chờ đợi mình.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button